tradingkey.logo
tradingkey.logo

Căng thẳng Trung Đông làm gia tăng gián đoạn nguồn cung, Wall Street lạc quan về triển vọng giá nhôm

TradingKey
Tác giảHuanyao Fang
13 Th03 2026 17:01

Podcast AI

Cuộc xung đột tại Iran làm dấy lên lo ngại về Eo biển Hormuz, nơi vận chuyển 20% lượng dầu giao dịch toàn cầu. Thị trường hàng hóa, đặc biệt là nhôm, chịu tác động mạnh. Giá nhôm tăng hơn 10% trên Sàn giao dịch Kim loại London, mức cao nhất trong ba năm, do khu vực Trung Đông, vốn là trung tâm sản xuất nhôm lớn, phụ thuộc nhập khẩu alumina qua Eo biển Hormuz. Sự gián đoạn nguồn cung alumina có thể khiến tồn kho toàn cầu cạn kiệt trong vòng một tuần, đẩy giá nhôm lên mức dự báo 3.500-4.000 USD/tấn. Chi phí sản xuất tăng do giá năng lượng và cước vận tải leo thang, làm lợi cho các nhà luyện nhôm tích hợp của Trung Quốc. Sản xuất nhôm có thể dịch chuyển sang các khu vực ổn định hơn, trong khi Trung Đông đối mặt với quá trình tái cấu trúc kéo dài và mặt bằng giá nhôm mới cao hơn.

Tóm tắt do AI tạo

TradingKey - Cuộc xung đột tại Iran một lần nữa thu hút sự chú ý của thế giới vào Eo biển Hormuz — eo biển hẹp nối Vịnh Ba Tư và Biển Ả Rập, nơi khoảng một phần năm lượng dầu mỏ giao dịch toàn cầu đi qua. Tuy nhiên, những gì đang bị đe dọa lúc này vượt xa phạm vi dầu thô. Sự cân bằng mong manh của thị trường hàng hóa toàn cầu phụ thuộc, gần như mang tính biểu tượng, vào sự yên bình của vùng nước này. Khi giao tranh ở cả hai bờ leo thang, giá cước vận tải biển tăng vọt, phí bảo hiểm tăng mạnh và những tác động lan tỏa đã chạm đến thị trường kim loại.

Nhôm, "con ngựa thồ" thầm lặng của nền công nghiệp hiện đại, bất ngờ rơi vào tâm bão. Trên Sàn giao dịch Kim loại London, giá đã tăng hơn 10% chỉ trong một tuần — đợt tăng mạnh nhất trong ba năm qua.

Aluminium-7cd634504ae548fdab9cfa553cdd5a19

Theo dữ liệu từ Aladdin (ALD), Trung Đông từ lâu đã vượt xa vai trò là một nhà xuất khẩu năng lượng đơn thuần. Trong thập kỷ qua, khu vực này đã âm thầm trở thành một trong những trung tâm sản xuất nhôm lớn nhất thế giới. Đến năm 2025, sáu quốc gia vùng Vịnh — bao gồm Iran, Saudi Arabia, UAE, Bahrain, Qatar và Oman — sẽ cùng nắm giữ công suất luyện khoảng 7,05 triệu tấn, chiếm khoảng 9% sản lượng toàn cầu. Trong số đó, UAE, Bahrain và Saudi Arabia đóng góp hơn 90% tổng sản lượng, hình thành nên một trong những trụ cột chính của thương mại nhôm thế giới. Tuy nhiên, sức mạnh của trụ cột công nghiệp này che giấu một điểm yếu về cấu trúc: sự phụ thuộc sâu sắc vào alumina nhập khẩu, loại quặng trắng để tinh chế nhôm.

Tỷ lệ tự cung tự cấp của vùng Vịnh chỉ đạt chưa đầy một phần ba. Khu vực này đối mặt với mức thâm hụt hàng năm hơn 4,5 triệu tấn, trong đó Iran phải nhập khẩu hơn 80% lượng alumina từ nước ngoài. Bahrain và Qatar phụ thuộc hoàn toàn vào các chuyến hàng được vận chuyển từ những nhà sản xuất xa xôi ở Australia và Guinea. Mỗi tấn nguyên liệu đều phải đi qua Eo biển Hormuz trước khi đến được các xưởng luyện. Bất kỳ sự gián đoạn đáng kể nào tại đây cũng có nguy cơ cắt đứt "mạch máu" nguyên liệu thô của ngành công nghiệp nhôm trong khu vực.

Sự tổn thương này hiện đang vẽ lại bản đồ thị trường nhôm toàn cầu từ ba hướng cùng một lúc. Thứ nhất là sự khan hiếm thực sự. Nếu 9% công suất toàn cầu của vùng Vịnh bị đình trệ do thiếu nguyên liệu đầu vào, các kho dự trữ trên toàn thế giới chỉ có thể duy trì nhu cầu trong chưa đầy một tuần. Trước triển vọng mất cân bằng như vậy, việc giá tăng vọt trong ngắn hạn lên mức 3.500 đến 4.000 USD mỗi tấn không còn là điều phi thực tế. Các chuyên gia phân tích tại Goldman Sachs và các tổ chức khác đã nâng mức dự báo giá trung bình năm 2026 lên khoảng 3.300 USD.

Thứ hai là sự thay đổi cấu trúc chi phí. Nhôm luôn được mô tả là "điện năng đóng rắn": mỗi tấn nhôm cần khoảng 14.000 kWh để sản xuất. Với giá năng lượng tăng vọt sau cú sốc dầu khí, điện hiện chiếm hơn một nửa tổng chi phí sản xuất, tăng từ mức khoảng 35% trong những thời điểm bình lặng hơn. Cộng thêm sự gia tăng của phí cước vận tải, điều này đã đẩy các nhà sản xuất có chi phí cao đến gần bờ vực. Ngược lại, các nhà luyện nhôm tích hợp của Trung Quốc — những đơn vị kiểm soát mọi khâu từ cung ứng alumina đến sản xuất điện — đang ở vị thế được hưởng lợi. Các chuyên gia ước tính biên lợi nhuận của họ có thể mở rộng lên mức từ 4.000 đến 5.000 Nhân dân tệ mỗi tấn, mức cao nhất trong thời gian gần đây.

Xung đột có thể thúc đẩy quá trình dịch chuyển dần việc sản xuất nhôm sang các khu vực có ít điểm nóng địa chính trị hơn trong tương lai. Trung Quốc, Indonesia và Iceland — mỗi nơi đều có nguồn năng lượng ổn định và môi trường chính sách kiên định — đang nổi lên như những điểm đến tiềm năng cho công suất mới. Tuy nhiên, đối với Trung Đông, đây có thể là điểm khởi đầu cho một quá trình tái cấu trúc kéo dài, có thể mất từ 5 đến 10 năm để hoàn tất. Trong giai đoạn đó, giá nhôm có khả năng sẽ từ bỏ sự ổn định trước đây để tiến tới một mặt bằng giá mới cao hơn, được định hình bởi những biến động mạnh.

Nội dung này được dịch bằng trí tuệ nhân tạo và đã được hiệu đính cho dễ hiểu hơn. Chỉ mang tính chất tham khảo.

Đọc bản gốc
Tuyên bố miễn trừ trách nhiệm: Nội dung của bài viết này chỉ phản ánh quan điểm cá nhân của tác giả và không đại diện cho lập trường chính thức của TradingKey. Bài viết không được xem là lời khuyên đầu tư. Nội dung chỉ mang tính tham khảo, và độc giả không nên đưa ra quyết định đầu tư chỉ dựa trên bài viết này. TradingKey không chịu trách nhiệm đối với bất kỳ kết quả giao dịch nào phát sinh từ việc dựa trên nội dung bài viết. Ngoài ra, TradingKey không thể đảm bảo tính chính xác của nội dung bài viết. Trước khi đưa ra bất kỳ quyết định đầu tư nào, bạn nên tham khảo ý kiến của một chuyên gia tài chính độc lập để nắm rõ các rủi ro liên quan.

Bài viết đề xuất

KeyAI